Thursday, November 29, 2012

LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ


LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ

                                                  LỊCH DIỄN CÁC  PHÒNG TRÀ CẬP NHẬT 2012 


www.PhongTraCaNhac.com

Hotline : 093 76 47 168 
Email : PhongTraCaNhac@gmail.com
 ĐĂNG KÝ NHẬN VÉ PHÒNG TRÀ CA NHAC MIỄN PHÍ HÀNG TUẦN  

Name
Email
Phone
Address1

                            ca sĩ Phòng Trà

LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ TỪ 29 ĐẾN 02 THÁNG 12-2012


 LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ  TIẾNG XƯA
Hôm nay: Đêm đặc biệt Tưởng Nhớ TRỊNH CÔNG SƠN 250K (OPT).

● 30/11: Danh ca Ý LAN 500.000 (OPT – nhận đặt bàn T)

● 01/12: HƯƠNG LAN- MẠNH ĐÌNH 400K(KPT).

● 02/12: MẠNH ĐÌNH – KIM ANH: (300.000 O PT)

●08/12 VY VÂN( 3 TRÁI TÁO) THẬP NIÊN 70 300K( O PT)


LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ  KHÔNG TÊN

● T5 (29/11): KHÁNH NGỌC, Kiwi NGÔ MAI TRANG.

● T6(30/11): DUY MẠNH, HOÀNG LÊ VY.

● T7(1/12): PHƯƠNG THANH, NGUYÊN VŨ.

●8/12: LỆ QUYÊN giới thiệu DVD live show “ Tình Khúc Yêu Thương”



LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ NAM QUANG

●T5 (29/11): Đêm nhạc chủ đề “Mùa đông sắp đến trên thành phố”

● T6 (30/11): Chương trình “ Thời Trang – Điện Ảnh” lần 2: TRUNG 

DŨNG, HỨA VỸ VĂN, ĐINH Y NHUNG, YẾN TRANG….

( Nhận cho thuê địa điểm làm Event, Hội Nghị, quay video clip, Liveshow ca nhạc…, với đầy đủ trang thiết bị âm thanh, ánh sáng, màn hình led của 1 sân khấu hiện đại).



LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ DA VÀNG

● T5 (29/11): Đêm nhạc “ Tình Chết Theo Mùa Đông”

● T6 (30/11): Team the voice ĐÀM VĨNH HƯNG, NGỌC LUÂN, XUÂN 

NGHI, TRỌNG KHƯƠNG, DŨNG HÀ


● T7 (01/12): Đêm nhạc ANH BẰNG, LAM PHƯƠNG, TRẦN THIỆN THANH.


LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ NHẠC TRỊNH

● Thứ 2 tới thứ 6: chương trình nhạc hòa tấu.

●Thứ 7& CN: Chương trình ca nhạc với sự góp mặt của các ca sĩ 

được yêu thích: THÙY DƯƠNG, NGỌC MAI, VINH HIỀN, LÊ ANH, 

TRUNG KIÊN….



LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ THANH HOA 
                                  
                    –C’EST MOI

● 29/11: CSHN Ngọc Ánh ( Anh 3 Hưng) g.mặt T. HOA…

● 30/11: Đêm nhạc  Pháp- Anh – Việt ( Những Tình Khúc Mùa Đông) 

NS, N.A.9, T.HOA, TH. LONG, Đ.MINH, H.GIANG, T. HUYỀN, KYO, N. 

QUI…..

LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ ĐỒNG DAO

● 30/11: Ca sĩ ĐÀM VĨNH HƯNG

● 08/12: Ca sĩ hải ngoại KHÁNH HÀ

LỊCH DIỄN PHÒNG TRÀ WE

● T5 (29/11): Lam Phương – Ngô Thụy Miên – Phạm Đình Chương
● T6(30/11): SƠN TUYỀN.

● T7(01/12): Hồ Trung Dũng

●CN (02/12): CS HẢI NGOẠI KHÁNH HÀ.

●T6 (07/12): CS hải ngoại NGUYỄN HƯNG.




Poste by Phan Đăng An - 093 76 47 168 








Saturday, November 24, 2012

TIẾNG HÁT PHÒNG TRÀ



TIẾNG HÁT PHÒNG TRÀ


TP - “Cũng như ai không đến Hà Nội ban ngày thì không hiểu Hà Nội, nếu ai đó chưa từng tới Sài Gòn vào ban đêm thì người ta không thể hiểu thế nào là Sài Gòn”. Linh “xù” một ca sĩ nhạc rock kỳ cựu nói với tôi như vậy. Một phòng trà ca nhạc ở Sài Gòn đầu tư chương trình lớn. Ảnh: T.N.A.




Văn hóa phòng trà từ Bắc vào Nam

Người ta nói phòng trà ca nhạc xuất hiện đầu tiên ở Hà Nội chứ không phải Sài Gòn. Phòng trà mang tên Nghệ Sĩ xuất hiện ở khu vực Hồ Gươm năm 1956.
Nhạc sĩ Phạm Duy từng nhắc lại ca nhạc phòng trà thời tạm chiếm này. Chúng là nơi gặp gỡ và biểu diễn của các nhạc sĩ lãng du như Nguyễn Xuân Khoát, Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh.
Phòng trà không thay thế những nhà hát Ả Đào mà chúng là một loại hình văn nghệ hiện đại, với chất lượng nghệ thuật cao hơn và chúng mang dáng dấp của các quán bar phương Tây đã được Việt hóa.
Muộn hơn một chút, phòng trà ca nhạc ở Huế cũng xuất hiện. Với miền Nam, từ sau 1954, cùng với những người Bắc di cư, ca nhạc phòng trà xuất hiện và phát triển.
Linh “xù” nói với tôi những phòng trà ca nhạc ở miền Nam trước 1975 không chỉ là một màu xám, nơi lính Mỹ hưởng lạc thú với rượu và sex. Hàng chục phòng trà là nơi nuôi dưỡng dòng nhạc dân tộc và nâng niu các tác giả trẻ.
Trịnh Công Sơn và Khánh Ly đã nổi tiếng từ Quán Văn. Trong một lần đi nghe hát ở phòng trà, Trịnh Công Sơn đã xúc cảm khi nghe ca sĩ Thanh Thúy biểu diễn mà viết tặng cô ca khúc Ướt mi, tác phẩm được in ấn đầu tiên vào năm 1959 và tác giả nhận số tiền tác quyền tương đương năm cây vàng.
Đôi khi người ta tự hỏi vì sao người miền Nam nói tiếng Nam mà hát tiếng Bắc? Đấy có thể bởi vì văn hóa nhạc phòng trà mang đậm chất Bắc, nơi các nghệ sĩ và các tác giả phần nhiều đều đến từ miền Bắc và miền Trung.
Lạc hướng

                                Các ca sĩ chật vật với các phòng trà đang dần vắng khách.
Sau năm 1975, cũng như ở Hà Nội, các phòng trà hầu hết đóng cửa. Việc biểu diễn do nhà nước quản lý và được tổ chức thành các đoàn, các sân khấu.
Anh Danh, cây ghi ta chơi ở ban nhạc Sinco cũng là cây ghi ta nhạc Blue hàng đầu Sài Gòn kể: “Ban nhạc chúng tôi trực thuộc một nhà máy, chuyên phục vụ anh chị em công nhân, nên mang tên của nhà máy”.
Hai dòng nhạc lớn của phòng trà là nhạc ngoại và nhạc vàng bị cấm triệt để, các nghệ sĩ chuyển dần sang những công việc khác. Đào Hoa Nữ chẳng hạn, chị đã từ bỏ công việc ca sĩ để đi làm một nhà nhiếp ảnh và nổi tiếng.
Một số khác được phép tiếp tục biểu diễn nhưng họ không dễ gì tìm được bài hát phù hợp cho chất giọng của mình.
Nhạc sĩ Trương Tuyết Mai kể: “Một hôm tôi đang làm ở Đài tiếng nói TPHCM thì thấy thường trực báo có khách. Hóa ra là ca sĩ Duy Khánh đến xin bài Huế tình yêu của tôi. Duy Khánh đi hát cùng với các đoàn văn công, nhưng anh kêu hiếm bài quá, nên đến nhờ tôi cho phép hát, bởi trước đó Nhã Phương chuyên hát bài này của tôi”.
Sau một thời gian, Duy Khánh đã ra nước ngoài sinh sống và ca hát cho đến khi qua đời.
Sau 1986, các phòng trà ca nhạc dần được phục hồi. Bắt đầu nhộn nhịp và phát triển cực thịnh vào những năm 2000, khi nhiều phòng trà quy mô từ 100-500 chỗ như Tiếng Tơ Đồng, Đồng dao, Văn Nghệ… hút khách và cát xê của các ca sĩ tăng chóng mặt.
Nhưng, một chuyên gia trong lĩnh vực phòng trà đã cảnh báo rằng phòng trà ca nhạc đang bị biến tướng. Nhạc sĩ Tuấn Khanh nói: “Phòng trà bị sân khấu hóa quá nhiều.
Các ca sĩ sân khấu đem vào không khí của sân vận động. Phòng trà thiếu tính lãng tử nghệ sĩ vốn là đặc trưng của nó”.

Ca sĩ trẻ lăn lộn ở các quán .

Nấm sau mưa
“Khi thời của các sân khấu lớn đã đi qua và thời của phòng trà chưa tới, cơ hội đã dành cho các quán cà phê ca nhạc - Thanh Thúy, chủ một quán cà phê nhạc nói - Nó là mô hình thưởng thức âm nhạc dưới 100 chỗ, đầu tư không cao, các ca sĩ không thực sự nổi tiếng nên cát xê vừa phải”.
Hàng loạt nghệ sĩ tiếng tăm tâm đắc với phòng trà ca nhạc. Phòng trà Siu Black ra đời, rồi phòng trà của ca sĩ gạo cội Cẩm Vân cũng được mở.
Ca sĩ Tây Nguyên Siu Black nói: “Cuộc sống thị trường ngày càng xô bồ. Người hát hay chưa chắc có đất sống, nhiều xì - căng - đan lại được đắt sô. Ai cũng muốn giữ cho mình một chốn riêng đành phải tìm tới cà phê nhạc”.
Mọi sự đã nhanh chóng xấu đi, khi số lượng những quán cà phê nhạc không phép mọc như nấm.
Cách đây mấy tháng, Thanh Thúy đã đóng cửa quán của cô bởi quá vắng khách: “Hàng trăm quán cà phê nhạc nhưng chương trình thì đều giống nhau. Sức hấp dẫn không còn nữa, làm sao khách còn tìm tới”.
Cà phê Yoko một địa chỉ nổi tiếng về nhạc ngoại của giới trẻ cũng khá vắng vẻ. Chương trình đã thay đổi rất nhiều, mỗi đêm có một thậm chí vài ban nhạc biểu diễn.
Ban nhạc của chính quán này đã nhường đất cho các ban nhạc mới, nên họ chỉ còn một suất diễn mỗi tuần. Mặc dù chương trình được mở rộng, nhưng lắm khi người quản lý phải “đập vỡ chai rỗng” để giải xui mà quán vẫn đìu hiu.
Nhạc sĩ Thanh Bình, chủ bút trang âm nhạc Giai điệu xanh nói: “Nhiều khán giả dần đánh mất thói quen thưởng thức âm nhạc một cách nghiêm túc và cầu kỳ. Họ có nhiều trò giải trí mới và dần quan tâm nhiều đến các vụ xì - căng - đan, những chương trình giải trí câu khách rẻ tiền và vô bổ trên các phương tiện truyền thông”.
Dậy mùi thân xác
Một thành phố phát triển với gần 10 triệu dân nhưng tìm được những điểm biểu diễn có chất lượng nghệ thuật cao hằng đêm quả không dễ.
Trong khi đó, không hiếm những tụ điểm gắn biển “live music”, nhạc sống, đứng đón khách ngay bên đường là các cô chân dài đến nách mà một nốt nhạc bẻ đôi cũng không biết.
Trong một quán bar ở trung tâm thành phố, rượu mạnh, “tài mà”- một thứ ma túy loại nhẹ, mùi nồng nặc khắp nơi. Các cô gái nằm gọn trong tay các anh chàng đến từ nước ngoài.
Đôi mắt phê thuốc, cô chỉ còn biết than vãn: “Nhìn đời chỉ thấy một màu… điên điên”.
Cô khoe: “Em có một tủ lạnh cỏ lào (một thứ ma túy)”. Những bộ đồ hút thảo mộc được bày công khai trong một quán nhạc. Chủ quán nói: “Chúng em đâu muốn trưng thứ đồ quái quỷ này. Nhưng, khách cứ hỏi hoài”.
Vài hôm sau, bộ đồ hút dây dợ dài cả mét được dẹp đi. Chẳng biết có phải vì thế mà khách khứa cũng giảm ít nhiều.
Trong một quán bar ca nhạc, những cô gái xinh đẹp, mười sáu mười tám tuổi, “ăn mặc cho có”, đùi hở, ngực mở, mỗi cô cầm một chai bia, sà vào khách.
Trên sân khấu, ca sĩ khá tên tuổi vừa nhảy múa vừa hò hét. Anh ăn mặc kiểu cao bồi Mỹ, hát nhạc ngoại quốc. Bài hát hay, giọng hát không tệ.


Nhưng, ngoại trừ người quản lý đi lại dòm ngó lên sân khấu, khách khứa còn bận đối phó với các cô gái chân dài hở rốn đang vây kín như một đàn cá. Mỗi cô gái tay cầm một chai bia.
“Tối nay các anh nghỉ ở đâu?”. Bia, rượu mạnh được bật bôm bốp. Người ta không biết ca sĩ đang hát gì và rồi tụ điểm ca nhạc này sẽ đi về đâu.
Vài tháng nay không thấy Linh “xù” biểu diễn ở các tụ điểm nữa. Rất mệt mỏi, Linh nói với tôi anh muốn giải nghệ sau gần 30 năm gắn bó với các phòng trà.
“Công việc đang trở nên tẻ nhạt. Người nghệ sĩ không thể sống mà không có công chúng đích thực của mình”.
cà phê nhạc

Trên sân khấu, ca sĩ khá tên tuổi vừa nhảy múa vừa hò hét. Anh ăn mặc kiểu cao bồi Mỹ, hát nhạc ngoại quốc. Bài hát hay, giọng hát không tệ.
Nhưng, ngoại trừ người quản lý đi lại dòm ngó lên sân khấu, khách khứa còn bận đối phó với các cô gái chân dài hở rốn đang vây kín như một đàn cá


www.Phong Tra Ca Nhac.com Hồ Hữu Thi sưu Tầm

ĐẾN PHÒNG TRÀ NHỎ NGHE NHẠC XƯA




ĐẾN PHÒNG TRÀ NHỎ NGHE NHẠC XƯA


SGTT.VN - Đi nghe nhạc phòng trà ở Sài Gòn chỉ còn là sở thích của những người đứng tuổi. Phần nhiều giới trẻ chạy theo những dòng nhạc mới nên các phòng trà chỉ hoạt động với một lượng khán thính giả vừa đủ. Âu đó cũng là chất riêng, khi phòng trà vẫn muốn gói gọn trong sự ấm cúng, với những ca khúc gợi một không khí xưa cũ.


Có một Ân Nam nằm trong lòng đất

Nằm sâu dưới mặt đất chừng vài mét, phòng trà Ân Nam do ca sĩ Lan Ngọc đứng ra tổ chức. Cô vẫn có mặt ở Ân Nam hàng đêm để đón tiếp và sẵn sàng hát phục vụ khán thính giả đến với phòng trà của mình.
Với chủ trương hát những dòng nhạc tiền chiến, trữ tình xưa của các nhạc sĩ nổi danh như Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, Ngô Thuỵ Miên v.v., các ca sĩ Yến Xuân, Đức Minh, Lê Anh, Phạm Phương, Quỳnh Lan, Thuỵ Long... hàng đêm đều gửi đến khán thính giả những ca khúc sâu lắng và đầy hoài niệm. Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến những nhạc phẩm cổ điển quốc tế (Anh, Pháp) được trình bày khá điêu luyện. Phòng trà có không khí lịch sự, trang trọng, bạn có thể thư giãn những ngày cuối tuần tại đây.


Đến C’est Moi nghe nhạc Pháp




một góc phòng trà C'est Moi



Nằm trong con hẻm nhỏ trên đường Phan Đăng Lưu, phòng trà C’est Moi của ca sĩ Thanh Hoa – thành viên ban nhạc Làn Sóng Nhỏ nổi danh thập niên 80 thế kỷ trước – lại tạo dấu ấn khác biệt với các bài hát tiếng Pháp do ca sĩ chuyên nghiệp trình bày. Tất nhiên, phần chính của những chương trình các đêm thứ sáu, bảy và chủ nhật vẫn là những ca khúc trữ tình xưa cũ.
Vào một số dịp đặc biệt, C’est Moi còn tổ chức những đêm diễn với sự đóng góp của những ca sĩ nổi tiếng như Tuấn Ngọc, Duy Quang... bên cạnh những giọng hát quen thuộc như Thúy Huyền, Ngọc Mai, Yến Xuân... Với một không gian vừa đủ nhìn rõ ca sĩ ở hàng ghế xa nhất, bạn sẽ cảm nhận được cả những cung bậc cảm xúc sâu lắng nhất mà người ca sĩ đem lại.


Hẹn hò ở Sài Gòn Xanh

phòng trà mới mở nhưng Sài Gòn Xanh thường trình diễn những chương trình nhạc cổ điển và hoài niệm vào các đêm thứ sáu, bảy và chủ nhật. Ngoài ra, mỗi buổi sáng chủ nhật tại đây còn có phần biểu diễn đàn piano. Đến Sài Gòn Xanh, khán thính giả vừa thoả mãn việc thưởng ngoạn âm nhạc vừa thưởng thức món uống hấp dẫn. Cũng như Ân Nam và C’est Moi, Sài Gòn Xanh có một không gian càphê nối liền để bạn có thể thưởng thức những ngày không có chương trình ca hát. Cả ba phòng trà nhỏ và ấm cúng này có giá thức uống hợp lý: từ 80.000đ đến 120.000đ không phụ thu.

Theo BÙI DZŨ


www.Phong tra   ca nhac.com hồ hữu thi sưu tầm

CÀ PHÊ VÀ ÂM NHẠC CỦA NGƯỜI SÀI GÒN



CÀ PHÊ VÀ ÂM NHẠC CỦA NGƯỜI SÀI GÒN


Giữa cái chốn tất bật, náo nhiệt của TP Hồ Chí Minh đi đâu cũng thấy những quán cà phê. Tuy nhiên, từ quán cà phê sang trọng đến quán cà phê “cóc” (vỉa hè) đều có điểm đặc biệt riêng. Điểm nhấn của các quán cà phê Sài Gòn không chỉ là cách bố trí, bày biện quán một cách lạ mắt và ấn tượng, nó còn là nơi thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng – đó là âm nhạc. Với người Sài Gòn, cà phê và âm nhạc được xem là nét văn hóa không thể thiếu trong cuộc sống mỗi ngày.


Từ nơi tĩnh lặng…

Tùy theo cảm xúc và gu “thưởng” âm, mỗi người có thể tìm cho mình một quá cà phê đúng với tâm trạng và sở thích của mình. Với những người tâm hồn “lãng đãng”, hoài cổ, sẽ chọn cho mình một góc thật yên ở những quán cà phê hát nhạc xưa, nơi được thả hồn theo những bản tình ca bất hủ một thời. Nổi tiếng và tồn tại lâu năm với dòng nhạc này ở Sài Gòn phải kể đến phòng trà Tiếng Xưa, Không Tên (Cao Thắng, quận 3), ATB (đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận Phú Nhuận), Đồng Dao (Pateurs, quận1).









Ngôi nhà số 7, một không gian cà phê thô mộc, ấm áp, một góc nhỏ hát cho nhau nghe vừa đủ gần, vừa đủ trải nghiệm....
Với những ai thích phong cảnh hữu tình, không gian thoáng mát, tĩnh lặng và nhẹ nhàng, quán cà phê Sỏi Đá (6B Ngô Thời Nhiệm, quận 3) và sẽ mang lại cảm giác thư thái, tránh xa chốn náo nhiệt đúng với tên gọi của nó. Được trình bày theo phong cách nhà vườn Huế, vì thế khi đến đây, mọi người sẽ cảm giác như hòa mình vào với thiên nhiên, có dòng suối chảy róc rách qua những khe đá, dưới những khóm trúc tạo nên khung cảnh rất trữ tình… Điểm nhấn của Sỏi Đá là vào buổi tối các ngày, mọi người sẽ được nghe nhạc sống về những tình khúc bất hủ của nhạc Trịnh.
Nét văn hóa và độc ở Sài Gòn còn là những quán cà phê chung cư. Hiện nay, ở Sài Gòn có hơn 10 quán cà phê như thế, được mở ở những chung cư cũ kĩ. Cái thú vị ở các quán cà phê chung cư này là không “đụng hàng”, ít được mọi người biết đến nếu không thông qua kênh… truyền miệng. Vì thế, ai đã đến những quán cà phê này sẽ không khỏi ngạc nhiên, thích thú bởi không chỉ cách bố trí của quán lạ mắt, ấm cúng mà còn được nghe nhạc sống vào mỗi đêm, do những sinh viên trường Đại học Kiến trúc thể hiện, hay nhạc sĩ – ca sĩ Lê Cát Trọng Lý, Thái Trinh – cô bé học sinh Bùi Thị Xuân nổi tiếng trên Youtube, khiến cộng đồng mạng xôn xao chỉ bằng một clip “The show” cover lại của Lenka – “họa mi nước Úc”.

                          Lê Cát Trọng Lý
“Vừng ơi, mở ra” là một trong những quán cà phê chung cư điển hình đó, do Hà Thanh Phúc, chàng cử nhân Ngoại thương thế hệ 8X tự mở. Quán nằm tại tầng một của chung cư trên đường Ngô Thời Nhiệm (quận 3). Ngay mặt tiền, phía dưới quán là tiệm rửa xe. Khách phải đi thẳng vào tiệm rồi… “lần mò” qua một cầu thang nhỏ để lên quán. Tuy nhiên, chỉ có người nào có tính kiên nhẫn, thích tĩnh lặng mới có thể đến đây, bởi ca sĩ khách mời và chủ quán hát phục vụ khách đều hát mộc.
Cũng nằm trong khu chung cư này là quán cà phê Ngôi nhà số 7 (quán cà phê Yên cũ). Ngôi nhà số 7 như là một trạm dừng chân cho tất cả mọi người… Một không gian cà phê thô mộc, ấm áp… Một căn gác nhỏ lui về khi cuộc sống trôi nhanh… Một góc nhỏ hát cho nhau nghe vừa đủ gần và vừa đủ trải nghiệm của những cô, chàng sinh viên kiến trúc, với những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn, Bảo Chấn vào mỗi tối thứ năm và chủ nhật hằng tuần.

Đến chốn ồn ào

Tạm xa chốn tĩnh lặng, mọi người có thể hòa mình theo nhạc rock sống động tại quán cà phê bar Acoustic. Nằm cuối một con hẻm yên tĩnh vốn đã nổi tiếng với những quán café sân vườn thuộc vào hàng ngũ “đại gia” về café – Ngô Thời Nhiệm, nhưng Acoustic vẫn mạnh dạn xây dựng một mô hình café với thể loại âm nhạc acoustic (âm thanh mộc) với sự tham gia của những tay chơi nhạc đầy “chất” và rất chuyên nghiệp.

       Microwave chơi thường xuyên tại Acoustic tối cuối tuần
Khi đến bar Acoustic, mọi người sẽ ấn tượng bởi chiếc xe ôtô con bọ được dựng đứng ở cuối hẻm, sát cửa ra vào. Phía trong, tuy không phải một quán cà phê rộng lớn, nhưng khi bước vào, mọi người đều cảm nhận được “chất” rock, từ cách bày trí bàn ghế, đến những khung ảnh, chiếc xe máy cũ kỹ của những năm 60, những đĩa nhạc than… được ông chủ đầu tư một cách rất hợp lý, độc đáo và khá công phu để phục vụ cho một chương trình biểu diễn nhạc acoustic trong một không gian kín, rất ấm cúng và đẹp đẽ. Acoustic không hề kén chọn khách, bởi bất kì độ tuổi nào cũng có thể tìm thấy điểm chung tại đây, đặc biệt hơn là giới trẻ thế hệ 8X, hoặc thậm chí 9X sẽ rất dễ bị “ghiền” Acoustic vì bất kì một yếu tố nào. Sự chật hẹp của bar Acoustic lại là lợi thế khi khách đông, không còn ghế, khách chen chúc đứng sát bên nhau hòa mình, hưởng ứng cùng âm nhạc. Những band quen mặt của giới trẻ thay nhau mỗi tối ở đây: Stick-it-tu-da-man (rock ballad), Akalika (little wings – alternative), Acoustic Band (R&B, pop ballad, Blues).
Cũng là Rock, nhưng Yoko Café trên đường Nguyễn Thị Diệu, quận 3, có chút dịu hơn. Chính vì vậy, lượng khách không đông bằng Acoustic. Nhưng muốn có một chỗ ngồi trong không gian nhỏ hẹp, những người trẻ tuổi cuồng nhiệt và yêu thích rock thường đến sớm để có được chỗ ngồi. Nếu là người thích phong cách của nhạc Flamenco, thích tiếng guitar réo rắt đến nao lòng, bar Carmen (Lý Tự Trọng) là điểm hẹn lí tưởng. Hoặc nếu là dân nghiền thứ âm thanh hi-end, thì sẽ ngồi nhâm nhi và thưởng thức nhạc với phong cách “pro” ở Hi-end café (Nguyễn Văn Thủ). Chủ quán đã cố tình xây dựng nơi này thành một phòng nghe nhạc đẳng cấp “pro”, chưa kể đến việc bố trí, lắp đặt loa, bàn ghế cho khách ngồi sao cho người thưởng thức cảm nhận được âm thanh hay nhất. Quán ra đời làm say lòng dân nghiện các thể loại nhạc country, jazz, pop, folk. Nếu thích jazz, bạn có thể đến Sax’n Art của nghệ sĩ Trần Mạnh Tuấn ở Lê Lợi và gần đây, tại Đặng Văn Ngữ cũng xuất hiện thêm một không gian jazz mới, Jazz 42.
Hải Yên
Theo Báo Tin Tức

www.Phong Tra Ca Nhac.com Hồ Hữu Thi Sưu Tầm

PHÒNG TRÀ SÀI GÒN NHỮNG TRẢI NGHIỆM ẤM CÚNG




PHÒNG TRÀ SÀI GÒN NHỮNG TRẢI NGHIỆM ẤM CÚNG

SGTT.VN - Phòng trà ca nhạc xuất hiện đầu tiên tại Hà Nội sau khi có tân nhạc, thay thế cho những quán cô đầu mà khán giả thường đến nghe hát ả đào. Thế nhưng, thị trường âm nhạc sôi động của miền Nam mới giúp cho các phòng trà trải qua những thời kỳ phát triển hoàng kim nhất.


Phòng trà ca nhạc đã góp phần tạo nên diện mạo cho đời sống âm nhạc thành phố. Ảnh: Khải Trí
Đến phòng trà nghe nhạc đã trở thành nét văn hóa của người Sài Gòn từ mấy chục năm qua, tuy cũng có lúc gián đoạn vì nhiều lý do. Đời sống phòng trà đã góp phần tạo nên một diện mạo cho đời sống âm nhạc, từ những phòng trà nhạc trẻ, tiền chiến, trữ tình cho đến cả nhạc jazz, mà nếu chỉ nhìn vào sân khấu lớn hay ca nhạc truyền hình, khán giả không thể nào hình dung hết.
Khi Tuấn Ngọc về nước hát ở phòng trà Tiếng Xưa vào năm 2011, giá vé lên đến 2 triệu đồng mà khán giả lúc nào cũng đầy khán phòng. Nhiều người hâm mộ còn bỏ tiền đi liên tục hai đêm cho thỏa, để được nghe, được ngắm thần tượng của mình trong một không gian ấm cúng, gần gũi nhất. Mới đây, khi ca sĩ hải ngoại Ngọc Anh về phòng trà WE diễn, tiền vé, tiền nước cũng gần cả triệu đồng, khán giả vẫn đầy rạp. Ngay cả những người không được đông đảo công chúng biết đến như nghệ sĩ nhạc jazz Tuyết Loan, khi làm minishow, vé cũng hết từ sớm.
Mỗi phòng trà Sài Gòn đều có những đặc điểm riêng để nhận diện và có những khán giả của riêng mình, dù có những thời điểm, sự khác biệt này dần mờ nhòa. ATB với nhạc tiền chiến, nhạc Trịnh của Ánh Tuyết vẫn bền bỉ theo thời gian dù trải qua nhiều thời điểm rất khó khăn, dời từ đường Lý Tự Trọng lên Nguyễn Văn Trỗi. Ngoài Ánh Tuyết, khán giả đến đây bởi sự xuất hiện của những giọng ca được gọi là “ngôi sao phòng trà” như Xuân Phú, NSƯT Hồng Vân, Quỳnh Lan…
Tiếng Xưa, tiền thân là phòng trà Văn Nghệ của bà Xuân Hòa tuy mời rất nhiều ca sĩ hải ngoại, nhưng vẫn nổi bật với dòng nhạc trữ tình, bolero, mà khán giả hay nói nôm na là “nhạc sến”. Nhạn trắng Gò Công Phương Dung, Thanh Tuyền, Tuấn Vũ… những ngôi sao hàng đầu ở hải ngoại của dòng nhạc này, khi về nước, luôn luôn xuất hiện tại Tiếng Xưa.
Không thiên về dòng nhạc nào, nhưng Đồng Dao là nơi hội tụ của sao, từ sao hải ngoại đến sao trong nước, từ Elvis Phương, Tuấn Ngọc, Khánh Hà đến Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng… Uyên Linh khi mới gây nên cơn sốt từ Vietnam Idol đã diễn tại đây hai đêm liền và luôn cháy vé. Muốn gặp sao, khán giả cứ đến đây. Trong khi đó, phòng trà Không Tên, từng do nhạc sĩ Lê Quang làm chủ, chuyển từ Hai Bà Trưng về Lê Thánh Tôn, lại chuyên mời các ngôi sao nhạc trẻ. Từ khi ca sĩ Lệ Quyên vào Nam, “hút hàng” bởi dòng nhạc bolero và đám cưới với người chủ mới của Không Tên, tại đây bắt đầu có những đêm nhạc xưa.
Không lâu năm như các phòng trà trên nhưng WE hay Da Vàng (nhạc sĩ Lê Quang làm chủ) mới mở gần đây cũng tạo được nhiều dấu ấn bởi sự sinh động, đa dạng trong cách tổ chức chương trình và ca sĩ khách mời. Mở ra vào thời điểm kinh tế gặp nhiều khó khăn, phòng trà chưa quay trở lại giai đoạn cực thịnh, We và Da Vàng vẫn đang trong thời điểm tìm kiếm những khán giả trẻ cho riêng mình.

Giá vé ca nhạc phòng trà luôn cao hơn những sân khấu đại chúng, nhưng bỏ ra đồng tiền cũng là xứng đáng. Ngồi trong một không gian ấm cúng, người hâm mộ lại có thể giao lưu gần gũi với nghệ sĩ mà mình yêu thích là lý do nhiều người vẫn chọn phòng trà vào những ngày cuối tuần, những dịp lễ đặc biệt. Chỉ ở phòng trà, ví như không gian chỉ vài chục khách như Sax N’Art của Trần Mạnh Tuấn, khán giả mới có dịp nghe những giai điệu jazz lãng mạn và mê hoặc do nữ ca sĩ từ trước 1975 Tuyết Loan thể hiện. Chỉ ở phòng trà, khán giả mới có thể nghe Tuấn Ngọc vừa hát vừa kể chuyện đời một cách gần gũi trong gần ba tiếng đồng hồ. Nhiều nghệ sĩ và người hâm mộ đã trở thành những người bạn tâm giao ngoài đời, cũng bắt nguồn từ phòng trà.
Phòng trà mang lại những trải nghiệm ấm cúng mà người xem ca nhạc truyền hình hoặc bỏ tiền vào các tụ điểm ca nhạc, sân khấu lớn khó có thể trải nghiệm được.
                                                                                                            www.Phong Tra Ca Nhac.com Hồ Hữu Thi Sưu Tầm

THẾ GIỚI PHÒNG TRÀ CA NHẠC SÀI GÒN



THẾ GIỚI PHÒNG TRÀ CA NHẠC SÀI GÒN

SÀI GÒN - Người Sài Gòn, có một thời, nghèo kinh khủng! Nhưng nghèo thì nghèo, người Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung, không bao giờ “nghèo” âm nhạc.

Sài Gòn, trải bao thăng trầm của thời cuộc, vẫn là thành phố năng động nhất và luôn là thị trường âm nhạc tiên phong của người Việt Nam.

Ðặc biệt khi bạn tới thành phố này, muốn tìm hiểu mức sống, phong cách sống, cũng như thị hiếu âm nhạc đa dạng của người Sài Gòn thì không gì hơn bạn nên chịu khó lui tới các quán cà phê, từ hạng bình dân cho tới hạng sang, bạn sẽ thấy, sẽ biết người Sài Gòn sống như thế nào và nghe gì? ... Nếu bạn chịu khó “rảo” trên những con đường nhỏ yên tĩnh ở khu quận 3, quận 1... rất có thể nhờ một “cơ may” run rủi nào đó bạn gặp lại một gương mặt “xưa” của làng ca nhạc Sài Gòn một thời vang bóng. 

Từ thời khó khăn, người ta đã thấy la liệt những bảng hiệu cà phê, quảng cáo cà phê nhạc “compact disc,” nhưng khi kinh tế khá giả thì nhạc máy mau chóng lỗi thời và Sài Gòn trở lại “thời xưa” của mình: ca nhạc phòng trà.

Ca nhạc phòng trà Sài Gòn, khi trở lại thì cũng không hoàn toàn giống như trước 1975, vì thời thế thay đổi, con người, phong cách cũng “xô bồ” hơn, có những cái do cơ chế chính trị, cũng có những cái do cơ chế thương mại. Ca nhạc phòng trà Sài Gòn như một trào lưu “thời thượng, ”có những cái mọc lên rồi lại lặng lẽ “lặn” vào quên lãng với những lý do rất khác nhau. Chẳng hạn như phòng trà “Catinat, “nằm trên đường Tự Do (cũ) của nhạc sĩ Phú Quang, người nhạc sĩ đến từ Hà Nội nhưng lại thành công ở Sài Gòn. Phòng trà này biến đi mà không để lại một ấn tượng gì, mặc dù ở đây cũng hát nhạc tiền chiến, nhưng có lẽ không nắm bắt được thị hiếu của dân Sài Gòn (cuối cùng người ta chỉ nhớ đây là một phòng trà ở vào một “vị trí” quá tốt, có những “người mẫu” tiếp thị rượu nhẹ “Spy” rất đẹp, vậy thôi!)

Ngoài ra cũng có những phòng trà rất “đình đám” nhưng rồi cũng “biến mất” vì lý do bị “mất” mặt bằng kinh doanh. Như phòng trà ca nhạc “M&Tôi,” nằm xéo phía bên kia Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, bị lấy lại mặt bằng kinh doanh để xây cao ốc. Cũng tương tự là phòng trà ca nhạc của cô ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh Ngô Thanh Vân, về từ Na Uy. Phòng trà của cô nằm gần Sài Gòn Centre, xéo bên kia là tượng của người anh hùng Trần Hưng Ðạo đứng chỉ xuống bờ sông Sài Gòn. Ðịa điểm này bị lấy lại để xây “Vietcombank Tower,” và còn nhiều phòng trà ca nhạc mọc lên rồi “biến” đi vì những lý do kinh tế.

Ngoài những phòng trà nêu trên, có thể kể ra một loạt những tên tuổi “hạng trung”của phòng trà ca nhạc Sài Gòn (chúng tôi muốn nhắc tới hạng trung, vì đây sẽ là những phòng trà trụ lại lâu dài vì giá cả phải chăng cũng như có “gu” riêng hợp với giới thưởng ngoạn tương đối đa dạng của người Sài Gòn). “Hạng trung” đầu tiên phải kể tới phòng trà ca nhạc của ca sĩ Mỹ Hạnh tại số 2B đường Lê Duẩn (gần sở thú).
 Phòng trà “Tiếng Dương Cầm” nằm trên đường Nguyễn Trọng Tuyển (quận Tân Bình) của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. Phòng trà chuyên hát nhạc của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nằm trên đường Âu Cơ. Phòng trà ca nhạc “Tâm Giao” nằm trên đường Ngô Thời Nhiệm, đây là một không gian nhỏ và ấm cúng, hợp với khung cảnh”tâm sự. “Phòng trà ca nhạc Planet nằm trên đường Lê Văn Duyệt (cũ). Phòng trà ca nhạc Yesterday nằm ở số 50 Nguyễn Thông, quận 3. Phòng trà ca nhạc Ân Nam nằm ở số 52 Trương Ðịnh, nơi đây có hai “dòng nhạc,” nhạc sôi động theo phong cách Tây Ban Nha được trình diễn ở mặt tiền, còn ca nhạc thính phòng Việt Nam thì được đưa xuống “tầng hầm” cho... yên tĩnh.


 Ngoài ra còn nhiều những phòng trà ca nhạc mini, nếu bạn chịu khó “rảo” trên những con đường nhỏ yên tĩnh ở khu quận 3, quận 1... rất có thể nhờ một “cơ may” run rủi nào đó bạn gặp lại một gương mặt “xưa” của làng ca nhạc Sài Gòn một thời vang bóng, người nghệ sĩ già trong cô đơn gởi gắm tâm sự của đời mình trên những phím dương cầm cũ, mặc dòng đời bên ngoài mải miết trôi... Âm nhạc và thưởng ngoạn đôi khi là một sự tình cờ, một phút lơ đãng của một điều gì mà đôi khi ta không định nghĩa nổi. 

Nếu lang thang trên đường Trần Huy Liệu, quận 3, cần một phút thư giãn, bạn thử ghé café Relax tìm một chút thư giãn trong không gian hòa tấu của tiếng đàn piano. Còn nếu bạn là người yêu thích những giai điệu “da diết” của những khúc jazz buồn thì hãy ghé qua số 28 Lê Lợi, Sài Gòn. Ðây là “Club Jazz” của “Tuấn saxophone.” Nhạc Jazz ở đây là một thứ có “đẳng cấp” thực sự, lâu lâu bạn có thể có được một” bữa tiệc âm nhạc” nếu như có một tay Jazz quốc tế nào đó “lai vãng” Sài Gòn. Tuấn có được những mối quan hệ tốt với làng nhạc Jazz thế giới. Ở đây cũng là điểm trình diễn thường xuyên của người một thời được mệnh danh là nữ hoàng nhạc Jazz của Sài Gòn: nữ ca sĩ Tuyết Loan...

Sài Gòn là điểm gặp gỡ của nhiều nền văn hóa khác nhau trên thế giới, do đó tính cách của người Sài Gòn rất năng động. Âm nhạc Sài Gòn thể hiện rất rõ điều này. Hàng đêm khi mặt trời vừa tắt nắng, đèn đường bật sáng cũng là lúc bắt đầu nhộn nhịp cảnh sống về đêm của người Sài Gòn. Sân khấu ca nhạc hàng đêm ở Sài Gòn đều sáng đèn và luôn luôn đông khách, từ Thứ Hai cho tới Chủ Nhật. Một Việt kiều làm trong ngành biểu diễn ở Mỹ về đã nói với tôi: “Không đâu lý tưởng bằng thị trường âm nhạc ở Sài Gòn! Ở Mỹ các “show” diễn âm nhạc chỉ có vào hai ngày cuối tuần.”


Ðêm đêm khi sân khấu ngoài trời đông nghẹt các “fan” ham mộ trẻ của thể loại nhạc Rock, Hip-hop, Rap... hò reo cuồng loạn thì trong các phòng trà ca nhạc Sài Gòn vẫn thánh thót tiếng dương cầm, da diết tiếng violin, chậm rãi buông đều tiếng ghita... và người nữ ca sĩ trong tà áo dài Việt Nam vẫn bước lên sân khấu hát về “thân phận con người”, “thân phận quê hương và tình yêu...”


                                     www.Phong Tra Ca Nhac.com Hồ Hữu Thi Sưu Tầm