Saturday, November 24, 2012

TẢN MẠN PHÒNG TRÀ SÀI GÒN




Dông dài mào đầu: người viết bài này vốn là một gã thanh niên thuở thập niên 70 thế kỷ trước cũng áo quần hippy đứng trên sân khấu cầm đàn nghêu ngao ở một vài quán bar Sài Gòn. Khi ấy hát không phải kiếm cơm mà chỉ để thỏa mãn cái thú được nhún nhảy dưới ánh đèn đầy mê hoặc của thánh đường ca hát…
Người Sài Gòn, có một thời ăn độn, túng quẫn kinh khủng! Nhưng nghèo thì nghèo, người Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung, chưa bao giờ “nghèo” âm nhạc. Cho đến nay, nhiều người gật gù rằng Sài Gòn, trải bao thăng trầm của thời cuộc, vẫn là thành phố năng động nhất và luôn là thị trường âm nhạc tiên phong của người Việt Nam. Ðặc biệt khi bạn tới thành phố này, muốn tìm hiểu mức sống, phong cách sống, cũng như thị hiếu âm nhạc đa dạng của người Sài Gòn thì không gì hơn bạn nên chịu khó lui tới các quán cà phê, từ hạng bình dân cho tới hạng sang, bạn sẽ thấy, sẽ biết người Sài Gòn sống như thế nào và nghe gì?... Và nếu muốn gặp lại để nghe những giọng hát vang bóng một thời thuở nào, Sài Gòn có nhiều phòng trà mà đến đó sẽ lại thấy hình ảnh của “Nhạn trắng Gò Công” Phương Dung, của Giao Linh, Thanh Tuyền, Tuấn Ngọc, Elvis Phương, Randy…
Từ thời khó khăn, người ta đã thấy la liệt những bảng hiệu cà phê, quảng cáo cà phê nhạc “compact disc,” nhưng khi kinh tế khá giả thì nhạc máy mau chóng lỗi thời và Sài Gòn trở lại “thời xưa” của mình: ca nhạc phòng trà.
Ca nhạc phòng trà Sài Gòn, khi trở lại thì cũng không hoàn toàn giống như trước 1975, vì thời thế thay đổi, con người, phong cách cũng “xô bồ” hơn. Ca nhạc phòng trà Sài Gòn như một trào lưu “thời thượng, ”có những cái mọc lên rồi lại lặng lẽ “lặn” vào quên lãng với những lý do rất khác nhau. Chẳng hạn như phòng trà  “Catinat” nằm trên đường Đồng Khởi của nhạc sĩ Phú Quang, người nhạc sĩ đến từ Hà Nội nhưng lại thành công ở Sài Gòn. Phòng trà này biến đi mà không để lại một ấn tượng gì, mặc dù ở đây cũng hát nhạc tiền chiến, nhưng có lẽ không nắm bắt được thị hiếu của dân Sài Gòn (cuối cùng người ta chỉ nhớ đây là một phòng trà ở vào một “vị trí” quá tốt, có những “người mẫu” tiếp thị rượu nhẹ “Spy” rất đẹp, vậy thôi!).

Ngoài ra cũng có những phòng trà rất “đình đám” nhưng rồi cũng “biến mất” vì lý do bị “mất” mặt bằng kinh doanh. Như phòng trà ca nhạc “M&Tôi,” nằm xéo phía bên kia Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, bị lấy lại mặt bằng kinh doanh để xây cao ốc. Cũng tương tự là phòng trà ca nhạc của cô ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh Ngô Thanh Vân, về từ Na Uy. Phòng trà của cô nằm xéo bên kia là tượng của người anh hùng Trần Hưng Ðạo đứng chỉ xuống bờ sông Sài Gòn. Ðịa điểm này bị lấy lại để xây cao ốc; và còn nhiều phòng trà ca nhạc mọc lên rồi “biến” đi vì những lý do kinh tế.
Sài Gòn còn có nhiều phòng trà ca nhạc mini, nếu bạn chịu khó “rảo” trên những con đường nhỏ yên tĩnh ở khu quận 3, quận 1, Bình Thạnh... rất có thể nhờ một “cơ may” run rủi nào đó bạn gặp lại một gương mặt “xưa” của làng ca nhạc Sài Gòn một thời vang bóng, người nghệ sĩ già trong cô đơn gởi gắm tâm sự của đời mình trên những phím dương cầm cũ, mặc dòng đời bên ngoài mải miết trôi... Âm nhạc và thưởng ngoạn đôi khi là một sự tình cờ, một phút lơ đãng của một điều gì mà đôi khi ta không định nghĩa nổi.

Sài Gòn còn là điểm gặp gỡ của nhiều nền văn hóa khác nhau trên thế giới, do đó tính cách của người Sài Gòn rất năng động. Âm nhạc Sài Gòn thể hiện rất rõ điều này. Hàng đêm khi mặt trời vừa tắt nắng, đèn đường bật sáng cũng là lúc bắt đầu nhộn nhịp cảnh sống về đêm của người Sài Gòn. Sân khấu ca nhạc hàng đêm ở Sài Gòn đều sáng đèn và luôn luôn đông khách, từ thứ hai cho tới Chủ Nhật. Một Việt kiều làm trong ngành biểu diễn ở Mỹ về đã xác nhận: “Không đâu lý tưởng bằng thị trường âm nhạc ở Sài Gòn! Ở Mỹ các “show” diễn âm nhạc chỉ có vào hai ngày cuối tuần”…
Thị trường khốn khó thế nào đi nữa, đêm đêm, trong các phòng trà ca nhạc Sài Gòn vẫn thánh thót tiếng dương cầm, da diết tiếng violin, chậm rãi buông đều tiếng ghi ta... và người nữ ca sĩ trong tà áo dài Việt Nam vẫn bước lên sân khấu hát về “thân phận con người”, “thân phận quê hương và tình yêu...”.
Không thể phủ nhận, từ khi các phòng trà đi vào hoạt động, chính sách mở cửa trên nhiều lĩnh vực thông thoáng, trong đó có lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, đã giúp lực lượng ca sĩ, nghệ sĩ hải ngoại về nước ngày càng đông đảo, lịch diễn dày đặc hơn. Các ca sĩ trong nước lại có thêm nhiều cơ hội biểu diễn, phát huy nghề. Chính sự đa dạng trong cách thức tổ chức biểu diễn của các phòng trà đã góp phần không nhỏ làm sôi động sự phát triển của thị trường âm nhạc tại TP.HCM và cả nước.
Theo Nguyên Thành ANVN17.
www.Phong Tra Ca Nhac.Com Hồ Hữu Thi Sưu Tầm

No comments:

Post a Comment